Saturday, September 28, 2013

QUÀ TẶNG CỦA MÙA THU



Nắng mùa thu tặng lá chiếc áo vàng 

Cùng lời nhắn trở về nguồn yên ổn 

Lá vàng bay trong heo may lãng đãng 

Suốt hành trình chao xuống đất bình an. 



Sương mùa thu tặng cỏ vòng nguyệt quế 

Ngàn yêu thương lóng lánh giọt mong chờ 

Tóc cỏ ân cần nâng niu là thế 

Sương vẫn tan nhanh trong nắng ơ hờ. 



Gió mùa thu tặng cánh đồng bát ngát 

Những cánh cò bay trắng ngút trời xa 

Lúa đòng đòng trĩu thơm dòng sữa ngọt

Thu chan hòa cò bay lả bay la. 



Mưa mùa thu tặng sông dòng nước mắt 

Giọt dấu yêu thấm đẫm đến nao lòng 

Giọt nhớ thương lên lục bình tím ngát 

Trôi thênh thang nước chan chứa bềnh bồng. 



Đom đóm tặng lũy tre già xào xạc 

Cả trời sao lấp lánh ngọn hào quang 

Tre dang vòng tay đón ngàn đốm sáng 

Chào đêm thu lồng lộng ánh sao tan...



        HÀ THU THỦY

Một Mảnh Trăng Hờ



Cũng một vầng trăng ngửa mặt nhìn
Chỉ có mình ta, trăng với ta
Tận tít mù xa trăng có biết
Ở dưới  trần gian vẫn đợi chờ


Có phải trăng này trăng của ta
Của mùa trăng cũ mới vừa qua
Hay là cũng đã thành trăng mới?
Hờ hững nhìn ta nét lạnh lùng


Nhấp chén trà xanh để ấm lòng
Trăng tàn, sương lạnh thấm bờ vai
Lẻ loi nhớ lại vầng trăng cũ
Trách bóng trăng này thiếu thiết tha


Trăng đến, trăng đi, tròn lại khuyết
Kỷ niệm xa dần, áng mây trôi
Lưu luyến mà chi đời là thế
Một cõi vô thường, có như không

 
Thôi nhé từ đây sẽ dặn lòng
Không còn mơ mộng lẫn ngóng trông
Vó ngựa qua song đầu đã bạc
Tiếc nuối làm gì một ánh trăng .


Hạnh Phạm
Trăng Rằm 2013

Saturday, September 21, 2013

Kỷ Niệm 39 Năm Ngày Cưới


Chúc mừng em. Chúc mừng. Nhìn hình thấy hai vợ chồng em hạnh phúc quá.
Chúc em một ngày kỷ niệm thật vui, hạnh phúc.
Thương lắm,
Chị Thêm
 
Chúc mừng anh chị nghĩa tình
Bao năm hạnh phúc bên nhau đậm đà
Nhìn hình anh chị cười tươi
Em cười theo nụ chia vui với đời.

Thương mến tặng anh chị. Chúc anh chị luôn nhiều sức khoẻ. Thanksgiving tụi em sẽ ghé thăm anh chị vì tụi em có hẹn với các bạn anh Châu họp mặt ở Seattle. Washington nơi anh chị ở đất lành chim đậu , cao nguyên tình xanh. 
Thương mến,
Châu Hà
 

Tuesday, September 10, 2013

Thầy Nguyễn-Xuân Hoàng



“đồi thông xanh tóc nghẹn ngào
ngập ngừng lạnh xuống từ bao lâu rồi
còn tôi, còn chỉ mình tôi
mây bay đầu núi kéo trời lên xa"


(Nguyễn-Xuân Hoàng)




Thursday, August 22, 2013

Cám Ơn Em


Cô em gái Hát bình Phương.
Cho chị một tình yêu thương
Thật lạ.
Như một vườn hoa.
Đủ màu, đủ sắc.
Và cô tiên dịu dàng thoăn thoắt.
Chăm chút nụ hồng,
Say mê hương sắc.
Vun vén cho cây.
Dù những cành thô sơ
Bình thường đơn sơ nhất.
Cám ơn em.
Cô tiên trong lòng chị
Đã ươm mầm chắt chiu.
Một vườn hoa bỏ phế bên rào
Để hoa dù không lộng lẫy, tươi màu
Vẫn vươn lên khoe sắc.
Mĩm cười, thơ ngây
Sáng nay.
Chị bước vào vườn
Trời Cali nắng lên cao.
Hoa vẫn nở tươi màu.
Có hai đứa mình vun quén.
Vườn hoa này mới đẹp làm sao.

Thương gửi Hạnh
Chị Thêm

Saturday, July 27, 2013

Tình Già





 






Gặp nhau từ lá còn xanh,
Ðến nay lá úa trên cành cây khô.
Vượt qua rừng núi sông hồ,
Tuổi già chôn lấp nấm mồ thanh xuân.

Buồn vui sướng khổ bao lần,
Bây giờ là lúc ta cần có nhau.
Thời gian thắm thoát qua mau,
Cuộc đời rảo bước theo sau bóng chiều.

Hoàng hôn quạnh quẽ tiêu điều...
Thương nhau chưa biết ai nhiều hơn ai!
Thương ta, mình khóc đêm dài,
Thương mình, ta sợ những ngày chia phôi.

Cầu mong cho lá đừng rơi,
Cho cây đừng gẫy, cho đời thêm hoa.
Ôi! Ðàn con lớn đi xa...
Ðể bầy cháu nhỏ nhớ bà thương ông.

Mình ơi! Còn nhớ hay không?
Vàng son thuở trước, vợ chồng có nhau.
Giờ này chồng khổ, vợ đau...
Ta đây, mình đó hận sầu mang mang!

Mình đi, ta ở sao đang?
Xin đem tuổi thọ mà sang cho mình...
 

Thề rằng đồng tử đồng sinh,
Mà không trọn nghĩa trọn tình được sao?

Ngọt bùi chia sớt cho nhau,
Ðể mình đi trước ta nào sống yên!
Tình thương vô tận vô biên,
Mình đâu ta đó, kết liền với nhau.

Tình già bia đá khắc sâu,
Người xưa cho đến ngàn sau chẳng mòn.

(Thơ tặng những cặp vợ chồng già sống cô đơn nơi hải ngoại)


Nguyễn Việt Nam

Saturday, May 4, 2013

Tìm em Hát Bình Phương

TƯỞNG   NHƯ

Tưởng như xa thật là xa.
Nhưng mà sự thật thì ra rất gần.
Em là người bạn ân cần.
Không hề quen biết vô ngần mến yêu.

Tự dưng bất ngờ em cho tôi một món quà. Món quà vô giá gửi vào quán Cà phê Cầu Mát. 
Tôi run run mở quà và choáng ngợp. Hình tôi thân ái nằm ở trong, những tâm tình tôi trao gửi như những đoá hoa hồng đang lộng lẫy cười trong nắng. Ôi chao món quà tinh thần mà tôi hằng ôm ấp. Tôi nhìn nó bồi hồi , tôi xem từng trang và vui quá đổi. Cám ơn người em gái Ngô Quyền tôi chưa hề gặp mặt. Cám ơn, cám ơn nhiều lắm.

Tôi lại tò mò. Em là ai? ra sao?  Tại sao trong bao người  quanh em, em lại chọn tôi.
Người đâu gặp gở làm chi 
Trăm năm biết có duyên gì hay không?

Sao tôi với em có duyên như vậy. Em ngọt ngào, dễ thương, từ tốn và sẳn sàng giúp đở. Cùng tôi vun quén ngôi nhà nhỏ xinh xắn của hai chị em. Tôi nghĩ ra em với nụ cười thật thân thiện, một người em gái Biên hoà nhiều tài năng và hoạt bát.
Tôi vào các trang Web Biên Hoà, Ngô Quyền để tim em nhưng vẫn bặt tăm. Một Hát Bình Phương nghe tên nhưng chưa gặp mặt. Lúc đầu tôi lại tưởng là Hữu Hạnh. "Thằng Lớn" của Liệu và Chị Tuyết. Nhưng tôi nghe em nói em là con gái cùng thân vợ lính như tôi. Tôi lại vớ vẩn tìm em khắp nơi.

Chị tìm em, lần theo vết tích.
Vô Ngô Quyền ghé web Biên Hoà,
Thả lang thang trên những web nhà
Tìm em gái hữu duyên tương ngộ.

Tối qua, tôi ngồi suy nghĩ. Em khoá 9 cùng khoá với Ngọc Dung, Bùi thị Lợi, những cây viết thật tuyệt của Ngô Quyền. Tôi vào Tứ 1, Tứ 3 để tìm em. Tôi vào ngay trang nhà của mình, vào Link của các web khác. Mở Tứ 1 ra và tìm tên, tìm hình . Và tôi đã gặp em. Em cười tươi thắm:- Chào chị. Em nè!

Phải em không hả Hát Bình Phương?

        



Em tên Phạm thị Hữu Hạnh. học Ngô Quyền khoá 9 lớp Tứ 1.

Em đã cùng các bạn thành lập trang Web của lớp em. Em Email kêu gọi bạn bè khắp nơi góp một bàn tay, gửi hình, gửi bài về để xây dựng một cái nhà riêng của khoá. Đọc những bài viết của các em, tôi thấy mình còn thua xa các em nhiều thứ . Các bài viết, các tâm tình, những kỹ niệm các em trao cho nhau đầy ắp tình bạn bè trường lớp. Các em đã bỏ nhiều công sức để tìm lại nhau và quây quần trong một mái nhà thân ái. Tôi cảm phục Hạnh , cảm phục sự nhiệt tình và cần cù của em. Giỏi lắm Hạnh ơi! Em đã làm được một việc mà ít người làm được.

Thú thiệt, khi nghĩ về em, tui hình dung một phụ nữ rất hiện đại, tân thời, vì em rất giỏi về computer. Nhưng tìm ra hình em, tui lại thấy thương thiệt , em là mẫu phụ nữ miền Nam chân chất, đẹp dịu dàng. Em phảng phất giống người chị nuôi của tôi. Người chị bà con xa, má tôi đem về nuôi từ hồi còn bé xíu. Chị Tư tôi có nụ cười như em, nước da ngâm ngâm , mũi cao và rất có duyên. Chị lấy chồng xa, tận ở Phước Hải (Vũng Tàu)  Mỗi lần xuống thăm chị, chị dẫn tôi đi chợ và khoe cùng khắp:
- Em gái tui nè chị Ba, chị Bảy, dì Sáu, chú Hai..... đến nổi tôi mắc cở đỏ cả mặt.

Em Hạnh ơi! chị Thêm đã biết mặt, biết tên em. 
Chị Thêm gửi đến em và gia đình lời chào thân ái và cám ơn nhiều lắm.
Biên Hoà và Ngô Quyền mãi là dòng sông hiền hoà cho chúng ta tìm về với bao kỹ niệm thân thương. Là nơi để chị em mình kết tình thân ái.

Chào em, Cô em gái  hát Bình Phương tốt bụng .

Thêm.
25/4/13